"A million year is when someone you love tells you he wants to be a normal person, then leaves you. From that day on, every day is a million years."
Dear Sooba,
Hôm nay là ngày 27/01/2026. Không phải ngày kỷ niệm cũng không phải ngày lễ, nhưng đối với em nó là một ngày đáng nhớ. Câu quote nghe hơi buồn nhỉ, nhưng em ấn tượng với nó nhất trong bộ phim mà bọn mình xem. Chỉ khi mình yêu một ai đó thấu tận tâm can thì mới có được những cảm xúc như vậy.
2 ngày trước em đã đọc bức thư mà anh viết nhân dịp kỷ niệm 1 tháng của bọn mình. Cũng như mọi thứ anh làm cho em từ lúc mình mới bắt đầu, tất cả đều chạm đến trái tim của em. Nên em quyết định cũng sẽ viết cho anh một bức thư vào mỗi dịp kỷ niệm của bọn mình để hơn thua.
Vì đây là bức đầu tiên nên em đợi đến ngày hôm nay, khi cảm xúc đủ dạt dào và em có chút thời gian bí mật để ngồi viết hehe.
Hôm nay cũng là ngày mà em bị panic attack lần thứ 2 kể từ khi bọn mình yêu nhau. Em biết anh muốn mình giải quyết mọi thứ cùng nhau, nên mặc dù phản xạ đầu tiên của em là thu mình và tự giải quyết, nhưng em cũng đã quyết tâm nói thật với anh. Em biết lúc đó anh có rất nhiều câu hỏi, và anh cũng lo cho em. Chính vì biết có anh chờ và lo lắng, nên em đã tìm được đường về vào lúc hoảng sợ nhất.
Hôm nay là ngày 27/01/2026. Không phải ngày kỷ niệm cũng không phải ngày lễ, nhưng đối với em nó là một ngày đáng nhớ. Câu quote nghe hơi buồn nhỉ, nhưng em ấn tượng với nó nhất trong bộ phim mà bọn mình xem. Chỉ khi mình yêu một ai đó thấu tận tâm can thì mới có được những cảm xúc như vậy.
2 ngày trước em đã đọc bức thư mà anh viết nhân dịp kỷ niệm 1 tháng của bọn mình. Cũng như mọi thứ anh làm cho em từ lúc mình mới bắt đầu, tất cả đều chạm đến trái tim của em. Nên em quyết định cũng sẽ viết cho anh một bức thư vào mỗi dịp kỷ niệm của bọn mình để hơn thua.
Vì đây là bức đầu tiên nên em đợi đến ngày hôm nay, khi cảm xúc đủ dạt dào và em có chút thời gian bí mật để ngồi viết hehe.
Hôm nay cũng là ngày mà em bị panic attack lần thứ 2 kể từ khi bọn mình yêu nhau. Em biết anh muốn mình giải quyết mọi thứ cùng nhau, nên mặc dù phản xạ đầu tiên của em là thu mình và tự giải quyết, nhưng em cũng đã quyết tâm nói thật với anh. Em biết lúc đó anh có rất nhiều câu hỏi, và anh cũng lo cho em. Chính vì biết có anh chờ và lo lắng, nên em đã tìm được đường về vào lúc hoảng sợ nhất.
Ngày hôm nay dù có anh hay không em cũng vẫn trân trọng và yêu anh như thế, không có gì thay đổi cả. Nhưng những tin nhắn của anh làm em cảm thấy yên tâm và an toàn, ngay cả trong lúc em nên cảm thấy sợ nhất, em cũng vẫn chỉ hướng về phía anh. Anh cũng giống như ngọn hải đăng của em, dù em lênh đênh trên biển, vui sướng vì bắt được nhiều cá hay buồn vì những mất mát cho biển cả, em vẫn luôn hướng về anh. Muốn tìm về phía anh và quên đi mọi thứ khác bao gồm cả nỗi đau và sợ hãi.
Em muốn nói rằng em cũng thực sự biết ơn, ngày nào em cũng cảm ơn vũ trụ vì đã mang anh đến bên em. Cảm ơn anh đã cho em thành người giàu tình cảm nhất hành tinh: trong ví, trong tim, trong đầu, trong tâm trí, trong linh hồn đều tràn ngập những ký ức về anh.
Có vậy hoi, em díu quá rùi, em yêu anh. Thương anh hơn tất cả. Chúc mừng ngày kỷ niệm đầu tiên của bọn mình! Sau này sẽ còn rất nhiều ngày như thế này, nhưng em vẫn sẽ yêu anh như ngày hôm nay.

Em muốn nói rằng em cũng thực sự biết ơn, ngày nào em cũng cảm ơn vũ trụ vì đã mang anh đến bên em. Cảm ơn anh đã cho em thành người giàu tình cảm nhất hành tinh: trong ví, trong tim, trong đầu, trong tâm trí, trong linh hồn đều tràn ngập những ký ức về anh.
Có vậy hoi, em díu quá rùi, em yêu anh. Thương anh hơn tất cả. Chúc mừng ngày kỷ niệm đầu tiên của bọn mình! Sau này sẽ còn rất nhiều ngày như thế này, nhưng em vẫn sẽ yêu anh như ngày hôm nay.

