"In a generation where it is easier to ghost someone, to leave without a reason, appreciate the ones who choose to stay and work things out."
Dear Sooba,
Đây có lẽ là bức thư khó viết nhất trong cuộc đời em, hơn cả bức trước. Bởi lúc viết nó, em vẫn chưa biết được em có làm được điều em phải làm hay không. Em cũng không biết liệu đây có phải là bức cuối em được viết gửi anh, và nó thực sự làm em sợ.
Nhưng trộm vía trong cái rủi lại có cái may, em muốn dùng nỗi sợ này để làm động lực cho em thay đổi một thói quen có lẽ là ăn sâu vào tiềm thức rồi. Đối với người bình thường, overthinking là một option. Nhưng đối với em, từ nhỏ nó đã là cách để sinh tồn, khi lớn lên trong một môi trường mà mọi hành động hay lời nói đều bị chỉ trích. Em được kỳ vọng là luôn mạnh mẽ, không đòi hỏi, và không được làm ảnh hưởng tiêu cực đến ai khác.
Mặc dù nhu cầu của em cũng không nhiều, hầu hết em đều có thể tự giải quyết, nhưng em vẫn luôn sợ rằng nếu em cần anh nhiều quá, sẽ có một ngày em hút trọn năng lượng của anh. Thế nên cho đến bây giờ em vẫn có những thứ mà em tự kiềm chế. Trong mắt em thì anh là một người cân bằng cảm xúc tốt, không bị vấn đề gì về tâm lý và rất ít tiêu cực. Em muốn bảo toàn điều đó, em không muốn bất cứ thứ gì ảnh hưởng đến anh, bao gồm cả em.
Trước đây em có một đứa bạn. Tính nó rất tình cảm và cũng yêu chiều người yêu. Có lần nó chia tay, em hỏi lí do vì sao, nó bảo vì “bạn đấy phụ thuộc cảm xúc vào t quá nhiều, t cảm thấy không còn năng lượng. Bởi vì bạn ấy bị panic attack thường xuyên, mỗi lần như thế t phải đến hoặc ở cạnh nói chuyện rất lâu mới bình thường lại được. Nhưng tần suất quá nhiều so với t.”
Em không biết ai mới là người sai trong chuyện này, ai cũng có lí do riêng của mình. Đã là con gái thì ai cũng sẽ có nhu cầu dựa dẫm. Sâu thẳm em vẫn là một đứa con gái, và em cũng có những lúc muốn đòi hỏi, muốn được yêu và muốn cho đi tình yêu. “After all… I’m just a girl, standing in front of a boy, asking him to love her.” Nhưng liệu cô gái ấy ask được bao nhiêu lần cho đến khi anh ấy không còn gì để give nữa.
Em biết em không thể quyết định thay cho anh được. Việc anh chọn ở lại hay không là quyền của anh và em cũng không nên ép. Nên em cần phải suy nghĩ nhiều và điều chỉnh lại cách nghĩ này. Em cũng đã viết trong thư rồi mà đúng không, em có thể thay đổi cả cách thở vì anh, dù sẽ tốn thời gian và cũng khá đau đớn. Nhưng em thấy suy nghĩ đó cũng có phần trăm nhỏ là thiết thực, nên em mong anh cũng sẽ vì em mà suy nghĩ, liệu đây có thực sự là điều anh muốn.
Trong thời gian này, em sẽ cần thời gian process một mình, nên em sẽ không ở bên anh được thường xuyên. Đấy chính là lí do vì sao em lại nói ra câu đó với anh. Em thực sự chân quý tình cảm của bọn mình, gặp được nhau giữa hàng triệu người là điều cực may mắn. Em không từ bỏ, bởi vì anh xứng đáng được nâng niu, chứ không phải là đồ vật. Nhưng em cũng mong rằng, dù kết quả có như thế nào, thì cũng sẽ giống khi anh nhắc đến ông và bà. Chỉ cần những ký ức đó vẫn ở trong tâm trí và trong trái tim, thì em cũng không thực sự rời đi.
Bức thư này là một cố gắng của em trong việc tạo thêm ký ức, vì em muốn có thật nhiều, để lấp đầy và sưởi ấm trái tim của anh, lúc em không có ở đây.
Nhớ ăn uống no nê, và ngủ sớm vì em nhé. Em thương anh.