"Have I Known you for 20 Seconds, Or 20 Years?"
Dear Universe,
Hôm nay là một ngày thực sự khó khăn đối với mình. Những câu nói ấy cứ văng vẳng trong đầu cả ngày, và mình đã phải dùng hết sức để không bị nhấn chìm. Mình buồn, mình băn khoăn không biết bản thân đã tệ đến mức nào, để cho một người từng yêu thương mình đến vậy giờ không còn muốn liên quan gì đến mình nữa.
Mình lại đọc lại những bức thư mình viết, có một câu mà mình nhớ mãi, “chừng nào anh còn cần em, thì em vẫn sẽ luôn ở đây”. Vậy khi đã không còn được cần nữa, mình vẫn ở đây làm gì? Mình không hiểu sao vũ trụ lại cho mình nhiều niềm tin đến vậy, nhưng mình vẫn sẽ chọn tin vào nó, mình vẫn sẽ kiên cường đến lúc không còn cố được nữa, bởi vì đây là một lời hứa với bản thân.
Mình nghĩ về những thứ còn dang dở, những kế hoạch đã lên nhưng chưa kịp thực hiện, ví dụ như một bản playlist mới, mình đang bí mật làm dở 3 tuần nay. Mình nghĩ đến kế hoạch cho sinh nhật mình, mình đã chọn một địa điểm bí mật, chỉ có hai đứa, bởi đó là người duy nhất mình muốn ở cạnh vào ngày đáng ra hạnh phúc nhất đời mình. Mình nghĩ về món bún thang mà bố và mình định nấu cho buổi gặp mặt đầu tiên, mọi kế hoạch đều được tạo lên với một sự hào hứng khôn xiết.
Mình nghĩ về tương lai, mình có thể trải qua mọi chuyện trong cuộc sống một mình được, nhưng mình muốn trải nghiệm cuộc sống với Mặt Trời của mình, mình muốn nói chuyện, muốn biết ý kiến của anh về mọi thứ, muốn nhìn cuộc sống với nhiều góc nhìn và muôn màu hơn.
Nhưng đấy chỉ toàn là những mong muốn của mình, còn đầu dây phía bên kia thì sao.