Dear Linh Chi,
Hôm nay là một ngày làm cho mình suy ngẫm và nhiều cảm xúc.
Đầu tiên nổi bật nhất là sự thất vọng. Thất vọng về bản thân, hối tiếc vì mình đã để cho cảm xúc dồn nén lúc đó bộc phát, dẫn đến việc nói ra những lời lẽ như vậy. Mình ước rằng mình đã im lặng lúc đó để suy nghĩ cho thấu đáo, không phải vì mối quan hệ, mà vì mình sau này. Chính vì sự hối hận đó đã khiến mình khó buông bỏ.
Tiếp đến, mình thực sự quá bàng hoàng về những lời nói nhận được ngày hôm qua. Đối với mình, mình cảm thấy như đã nhận lại được gấp 3 lần sự phũ phàng. Mình không thể ngờ được một người mình từng coi là cả thế giới, tỉ mỉ làm nên trang web này cùng những bức thư, người mà mình dành cả ngày để nặn cốc, cả tuần để đan len, làm album, một người mà mình nóng lòng đem về gặp bà và bố, lại có thể nói ra những lời tuyệt tình như vậy. Mình nghĩ về những món quà đó, có lẽ giờ này đang nằm trong thùng rác ở đâu đó, và tim mình lại quặn lại. Thậm chí bố mẹ cũng chưa bao giờ tàn nhẫn với mình đến như vậy. Lúc đó mình thực sự không nghĩ được gì trong đầu, nhưng càng lâu thì những lời nói đó càng ngấm sâu. Mình tự hỏi những gì tốt đẹp mình đã đóng góp vào mối quan hệ này, không xứng đáng để nhận được một chút tình nghĩa. Mình tưởng tượng lúc mình nói những câu như vậy trong lúc chia tay chắc cũng tạo cảm giác tương tự đối với họ. Nên mình không thể nào để bụng được, chỉ thấy một cảm giác buồn và thất vọng. Mình cũng chấp nhận rằng mình xứng đáng nhận những lời nói đó, cũng là nghiệp của những gì mình đã làm.
Mình không ngờ được rằng những vấn đề tâm lý mà mình tin tưởng chia sẻ lại bị lấy ra để đánh giá về con người mình, nên mình đã nghĩ quẩn, lần đầu tiên trong đời. Nhưng mình vẫn muốn cố gắng, mọi người có thể nghĩ mình đang ở trong trạng thái yếu đuối và nhạy cảm. Tuy nhiên, sau khi nghĩ kĩ, 2 nỗi sợ lớn nhất của mình là sự thương hại và sự bỏ rơi. Nhưng chỉ có yếu đuối, thì mới tìm cách trốn chạy hoặc chọn những option khác dễ dàng hơn. Mình cố gắng để ép bản thân đối mặt với những nỗi sợ này hàng ngày, đến khi nào nó quá giới hạn chịu đựng, thì mình sẽ càng vững chãi và mạnh mẽ hơn trong tương lai.
Mình nhận ra mình vẫn còn tình cảm, nếu không mình cũng không chủ động tìm đến và sẽ không cảm thấy buồn khi nhận được những lời nói ấy. Nên mình vẫn sẽ tiếp tục cố gắng, đến khi nào mình cảm thấy đã đủ, đã đi quá giới hạn chịu đựng, lúc đó, mình có thể yên tâm và nói rằng at least mình đã thử hết mình và move on. Chỉ có khi nào mình không còn gì để luyến tiếc nữa, không còn những câu nói “giá như, đáng ra, ước gì”, thì mình mới có tâm trí vững vàng để đón nhận tương lai. Mình nghĩ cũng sớm thôi, bởi vì mỗi ngày mình tỉnh dậy, hi vọng của mình lại bị dập thêm một chút ít, mỗi ngày mình đều gặp những sự cự tuyệt. Nhưng mình cũng chỉ có thể bình tĩnh và thấu hiểu, với sự tích cực còn lại.