"show me where it hurts so i know where to love you the Most"
Dear Sooba,
Lại một bức thư nữa mà em không muốn phải viết, vì em chẳng bao giờ muốn thấy anh đau. Nhưng em không muốn anh phải một mình trong bất cứ hoàn cảnh nào, nên dù anh có rủ đi xuống địa ngục với anh thì em cũng sẽ hỏi mấy giờ anh đón em thôi.
Em đã kể cho anh nỗi sợ lớn nhất của em rồi nhỉ, là mất kiểm soát bản thân. Nhưng em nghĩ cái làm em mất kiểm soát bản thân nhất chính là đụng vào điểm yếu của em – những người em yêu thương nhất. Em đã thêm anh vào bộ sưu tập những người em yêu nhất rồi, và nỗi sợ có bất cứ thứ gì làm tổn thương đến anh nó mãnh liệt vô cùng.
Anh bảo rằng anh thấy em protective nhưng mà không đến nỗi quá. Anh lầm rồi, em cảm giác lúc nào em cũng vô thức bảo vệ anh, kể cả trong mơ hay trong suy nghĩ. Thậm chí khi bọn mình càng tiến sâu vào mối quan hệ, em đã không còn muốn kể bất cứ thứ gì về anh nữa vì em không muốn anh là câu chuyện làm quà cho bất cứ ai. Nhưng đấy không có nghĩa là em muốn kiểm soát anh, em chỉ muốn bao bọc anh trong vòng tay của top thôi.
Nếu có bất cứ cái gì làm anh tổn thương, em chỉ mong anh hãy chia sẻ với em. Cái làm em đau nhất là anh sợ em lo hoặc nghĩ ngợi nên anh không nói. Còn nếu có trường hợp em làm tổn thương anh, em mong anh hiểu rằng em sẽ không bao giờ cố ý làm như vậy, và em cũng mong anh chia sẻ với em luôn.
Em sẽ học lại cả cách thở nếu như việc đấy làm anh cảm thấy an toàn hơn. Anh chỉ cần nói thôi, em sẽ mềm mỏng lúc anh cần, cứng rắn lúc anh muốn. Bởi vì khi em yêu thì em sẵn sàng tự điều chỉnh bản thân một cách cẩn thận, không để anh phải chịu đựng trong im lặng. Em biết em đã dặn anh rằng không nên nói ra những điều mình sợ, nhưng đấy là đối với người khác. Anh có thể kể cho em về bất cứ điều gì anh sợ, bởi em sẽ không bao giờ lợi dụng điều đó, em sẽ nắm tay anh vượt qua tất cả.
Hãy nói cho em biết chỗ nào đau, để em biết yêu anh nhiều nhất ở chỗ đó. Hôn anh.